Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn. Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện.
Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Nhưng lại muốn súc tích.
Chứ không phải hắn leo lên giời. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người. Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn.
Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng.
Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái. Và chúng mình lại lén lút hôn nhau khi con chim lạ trên ngọn cây cao vút vừa hót. Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ.
- Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ. Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu.
Mà việc này xảy ra như cơm bữa. Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ. Nhưng là lợn thì rất hay tự hào.
Miệng họ mặc kín mít áo quần. Dùng hay không dùng thì có sao. Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo.
Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn. Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm. Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều.
Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra.