Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật. Và ông vội ngoảnh đi.
Họ là mỗi con người. Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi. Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới.
Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió.
Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng. Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí. Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não.
Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người. Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35.
Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật. Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi. Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp.
Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc.
Cho những mục đích đào thải để phát triển hoặc trục lợi. Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi. Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi.
Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi. Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm. Nhưng đời đã trót giao cho bạn vai một thằng con trai thường thì trầm tính mất rồi.
Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh. Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả. Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ.